Đặng Duy Hưng

Vẫn nhớ ngày xưa thân ái ấy!
Mơ về quê, nhà mái ngói xây
Bên dòng sông êm đềm kỷ niệm
Tối về cùng nhau hát sum vầy.
Nhưng thời thế xoay vần sóng dữ,
Hong Kong, San Francisco lạc nơi này.
Ngoảnh lại nhìn gương, hai màu tóc,
Hạnh phúc giờ chỉ còn… du lịch đó đây!
Tôi vẫn nhớ đoạn đường quốc lộ 1 từ thành phố Đà Nẵng, ngang Cẩm Lệ qua cầu Đỏ đến Miếu Bông. Vượt Câu Lâu, dần tiến về thị xã Tam Kỳ trước khi đến sân bay Chu Lai, nơi giáp ranh giữa Quảng Nam & Quảng Ngãi.
Những lần theo tàu ra khơi, chiếu đèn bắt mực, kéo lưới gỡ cá — thoi thóp và thất vọng trong những giây phút cuối đời. Nhớ ngôi nhà gia tộc bên con lạch nhỏ, ăn khoai lang lùi, mơ ước một ngày bỏ đô thành náo nhiệt để về quê vui sống. Ôi giấc mơ tuyệt vời! Sáng hôm nay ngủ dậy vẫn hoàn lại một giấc mơ…
Rồi những ngày lênh đênh trên biển, rời xa đất nước — sóng bão đẩy vào đảo Hải Nam tạm trú mấy tuần. Quảng Đông, rồi đến Quảng Châu, cuối cùng hân hoan khi tàu cảnh sát Hoàng Gia Cảng Thơm ra đón.
Hơn một năm sau, ngồi chuyến bay từ Hong Kong ghé Alaska — tuyết phủ hai bên phi đạo — trước khi thấy cầu Hoàng Kim Môn đỏ dưới ánh nắng chiều vùng vịnh Bay Area.
Những tháng năm buồn tủi, đi qua mối tình đơn phương hoặc gãy gánh với lý do nghe mà chua xót:
“Anh không có những gì em đang tìm.”
“You don’t have what I am looking for.”
Bù lại, sống trên đất Mỹ — tự do, không hộ khẩu, không bị hạn chế di chuyển.
Thời ấy nghèo lắm, dù có đi chơi hay không thì cũng nghèo!? Tự hỏi: tại sao không sống theo ước mơ bay nhảy, lãng du để tìm sự khỏa lấp tâm hồn mình?
Tiếc rằng bạn bè không hòa theo niệm tưởng ấy. Dần dần ít gặp lại, vì bệnh “độc thân ham chơi” dễ lây nhiễm lắm!
Làm sao trách người phối ngẫu muốn bảo vệ hạnh phúc, sự nghiệp, và căn nhà đang trả góp trong 30 năm?
Tìm được người phụ nữ chịu khó đi cùng suốt quãng đường đời — như đáy biển mò kim.
Một lần ngồi quán bên sông Hàn, tâm sự với em:
“Anh thích du lịch đó đây mỗi năm vài lần, hy vọng cùng em chia sẻ niềm vui!”
Canh bạc cuộc đời ngày ấy, làm sao biết kết quả?
Chỉ biết sống thật với lòng, không gian dối, không che giấu gian ngoan.
Chiếc Nissan Stanza 1994 từ mới 4 dặm chạy đến 145 ngàn. Toyota Rav4 – 1999 đều đặn xa lộ 5 về Nam California, sát biên giới Mexico. Disneyland, phim trường Universal, rồi quẹo xa lộ 15 đến Las Vegas — tận hưởng tình yêu và hôn nhân.
New York, Chicago, Seattle, Hawaii, Dallas, New Orleans — những chuyến bay trong mùa hè nắng gắt như quê nhà.
Hai trái tim hợp nhau:
“Thuận vợ thuận chồng, tát biển Đông cũng cạn.”
Hay đơn giản: “Ham chơi mà nghèo cũng cam!”
Rồi đứa con gái ra đời — ngây thơ chẳng hiểu gì — bay đến Maui chơi cát bên biển.
Nó bắt đầu đam mê những tháng hè nóng bỏng tắm biển Mỹ Khê suốt 12 năm liên tiếp. Suối Hoa, Huế, ăn ghẹ Lăng Cô, bập bẹ tiếng Việt, thuộc làu món ngon địa phương. Đánh bài tiến lên cùng anh chị em với đĩa khoai tây chiên, cua tôm nướng. Hay đến bà Thôi ăn đồ biển, bà Dưỡng cuốn bánh xèo.
Ai cũng trầm trồ: sao mà may mắn quá! Cả cha lẫn mẹ đều cố gắng dành thời gian dẫn đi khắp nơi.
Bangkok, Taipei, Seoul, Singapore, Hong Kong… lúc nào cũng bên nhau — ba người, một mái ấm hạnh phúc.
Niềm vui bao giờ cũng phải dừng lại. Con gái 17 tuổi — tốt nghiệp trung học, chờ đại học gọi tên.
Bài học dạy con không bao giờ quên:
“Con học giỏi để chọn trường, chứ không chờ trường chọn con.”
Nguyên một tháng cùng con đi thăm trường: Harvard (Boston), University of Washington (Seattle), UCLA, Stanford, UC San Diego…
Hơi lo con sẽ chọn Harvard, phải đi xa thăm. Nhưng bù lại, hai vợ chồng có lý do đi chơi.
Nào ngờ con gái thông minh chọn Berkeley — để cuối tuần lúc nào cũng về nhà hưởng hạnh phúc bên cha mẹ.
Ba năm rưỡi sau, tốt nghiệp, có công việc tốt gần nhà. Xin ở lại thêm hai năm để dành tiền mua nhà.
Rồi theo đúng ý nguyện, con gái lấy chồng mùa COVID, dọn lên Oregon, xây dựng cuộc sống mới.
Nó mơ một đời sống nhẹ nhàng, tránh cái hối hả, bon chen ở California.
Hai vợ chồng trở lại với thuở đầu — chập chững bên cánh cửa hôn nhân.
Las Vegas, San Antonio, Vancouver, Toronto… vẫn tiếp tục đáp xuống.
Có người lo khi con vào đại học, cha mẹ sẽ bị “hội chứng tổ trống” — cô đơn trong ngôi nhà.
Ai nói sao cũng được.
Giấc mơ du lịch thiếu con có chút buồn, nhưng “life goes on” — cuộc sống vẫn tiếp tục.
Mỗi 3–4 tháng, bay hoặc lái xe lên thăm vợ chồng con gái.
Tôi năm nay đã nghỉ hưu. Hy vọng năm sau, vợ chồng cùng cầm tay bước vào phần hai cuộc đời — thú điền viên an lành.
Quyết định đầu tiên: chuyển về sống gần con gái.
Căn nhà mới tuy không gần, nhưng cũng không quá xa — đủ để nấu ăn đem qua, hoặc dùng cơm tối với nhau mỗi tuần một lần.
Sau cùng, người viết luôn nhớ đến việc về thăm “quê hương và chùm khế ngọt.”
Nhưng mỗi chuyến đi cần chuẩn bị kỹ càng.
Tự nhiên thấy nhớ bạn bè ở Bangkok, Taipei.
Sao mà quên được những lần nhậu cá nướng bên dòng Chao Phraya, hay mực ống nướng chợ đêm Đài Bắc.
Hy vọng nếu được về thăm quê, sẽ ghé thăm thêm những vùng đất gắn bó và những người bạn thân nhất.
Đến tuổi U62+ hiểu thêm nhiều điều.
Ai cũng nói “Lúc nằm xuống, chẳng mang theo được gì.”
Nhưng thực hiện được mới khó, phải không các bạn?
Tôi đã đi qua mấy chặng đời — thăng trầm, năm chìm bảy nổi. Không dám khuyên ai “How to live your life!”,
Chỉ biết rằng hành trang bao năm qua, lúc nào cũng mang theo chữ “THIỆN.”
Giấc mơ thuở ấy không còn nữa, bởi mái ấm hạnh phúc đã thành hình trên xứ người.
Dù không phải Đảng viên, nhưng bài học từ lãnh tụ Quốc Dân Đảng Nguyễn Thái Học vẫn vang mãi:
“Nếu không thành công, hãy cố gắng thành nhân.”
Giờ đã gần 40 năm trên đất khách, tôi vẫn chỉ là tài xế bình thường, lo tài chính cho gia đình.
Ước mơ giai đoạn hai của cuộc đời: sống chân thành với người thân yêu nhất.
Bon chen làm gì nữa nếu tài chính gọi là tạm đủ?
Nếu được cầm tay vợ đi bộ dọc bờ sông Hàn — sáng tinh mơ hoặc chiều tà.
Nằm bên nhau xem TV, những chương trình vui hoặc phim tình cảm nhẹ nhàng.
Chụp vài tấm ảnh kỷ niệm hạnh phúc tuyệt vời bên nhau.
Lái xe đi xa cuối tuần — đến vùng vắng vẻ, treo võng, nhìn sao đêm bên lửa trại.
Hạnh phúc lúc nào cũng đến từ hai trái tim đồng đập một nhịp — tương hợp, hòa thuận an vui lâu dài là đủ lắm rồi.
Đặng Duy Hưng
